Mày
đay và sẩn ngứa (Pruritic Urticarial Papules and Plaques of Pregnancy -
PUPPP) được miêu tả chi tiết lần đầu tiên vào năm 1979 và được xác định
bởi những nốt ban rất nhỏ (1 đến 2 mm) trên vùng bụng, thường xảy ra
nhất ở những tuần cuối của thai kỳ, thời kỳ hậu sản rất hiếm gặp.
Các nốt ban
thường bắt đầu ở dạng phân tán nhưng sẽ sớm kết tụ lại để hình thành
những mảng ban lớn hơn ở vùng quanh rốn và gần một nửa trong số đó, đặc
biệt xuất hiện ở các vết rạn bụng. Chỉ trong vòng vài ngày, những nốt
mày đay và mảng phát ban lan rộng có khi đến cả vùng mông và đùi, gây
ngứa nhiều khiến thai phụ dễ mất ngủ vào ban đêm. Vì thế, các thai phụ
chưa có kinh nghiệm sinh nở thường rất dễ lo lắng và hoang mang khi gặp
tình trạng này.

Vào những tuần cuối của thai kỳ là thời điểm rất dễ bị mày đay và sẩn ngứa. Ảnh: N.N.B
Thường khởi phát ở tuần thứ 39
Hình thái học của
thương tổn cũng như sự tiến triển của bệnh nói chung gần như giống nhau
giữa các trường hợp, cá biệt cũng có trường hợp thương tổn xảy ra ở
cánh tay, cẳng tay và chân nhưng rất khó xảy ra ở vùng mặt. Quan sát kỹ
những nốt ban này sẽ thấy các quầng xanh nhợt hẹp bao xung quanh. Thỉnh
thoảng, một vài nốt ban bị phù, rộp lên như những vết bỏng nước.
Mặc dù bệnh này
có thể xảy ra ở bất kỳ thai phụ nào nhưng nó thường xuất hiện nhiều ở
những phụ nữ có thai lần đầu. Trong một nghiên cứu tại Viện Sức khỏe
quốc gia của Hoa Kỳ với 25 bệnh nhân bị bệnh mắc chứng bệnh này, người
ta nhận thấy có tới 19/25 (76%) là thai phụ mang thai lần đầu. Khoảng
thời gian trung bình của sự khởi phát là ở tuần thứ 36 của thai phụ và
khởi phát thường xuyên nhất là ở tuần thứ 39.
Một nghiên cứu
gần đây với 30 bệnh nhân PUPPP cũng cho thấy có sự liên quan giữa cân
nặng của thai nhi, thai đôi với PUPPP và người ta cho rằng sự căng lên
nhanh chóng của thành bụng đã phá hủy các sợi liên kết, gây ra phản ứng
viêm. Tuy nhiên, một nghiên cứu khác lại chỉ ra rằng ADN của thai nhi
nam có thể tìm thấy trong mảnh da sinh thiết từ các ban sẩn. Nghiên cứu
cũng nhận thấy có khoảng 70% phụ nữ bị PUPPP sẽ sinh bé trai và vì thế
người ta cho rằng chính ADN của thai nhi nam đã đóng vai trò như chất
kích thích da của phụ nữ mang thai gây viêm, ngứa... Bệnh thường kéo
dài khoảng 6 tuần và tự khỏi sau khi sinh khoảng 1 – 2 tuần, nhưng ngứa
thì có thể tồn tại lâu hơn.
Không cần xét nghiệm đặc hiệu
Trên thực tế chưa
thấy bệnh này có xu hướng nhiễm lại ở những lần mang thai sau, mặc dầu
một vài trường hợp đã được báo cáo. Hơn nữa, bệnh cũng không
thấy có sự tăng tỉ lệ nhiễm vào bào thai hay gây tử vong khi mang bệnh. Chỉ một báo cáo cho biết
có
một trẻ sơ sinh bị nhiễm bệnh này. Trong nghiên cứu với các bệnh nhân
PUPPP đã nêu ở trên, các quan sát tiếp theo cho thấy có 8 bệnh nhân
tiếp tục mang thai sau đó và không ai trong số đó mắc PUPPP.
Qua
kinh nghiệm điều trị, chúng tôi thấy việc chẩn đoán PUPPP không khó,
chủ yếu dựa vào lâm sàng với sự xuất hiện đơn thuần các ban sẩn mày
đay. Không cần các xét nghiệm đặc hiệu để chẩn đoán cũng không cần sinh
thiết da, trừ trường hợp cần phải chẩn đoán phân biệt với các bệnh lý
khác.
Tóm lại, nguyên
nhân gây ra PUPPP hiện chưa rõ ràng nhưng không liên quan đến tiền sản
giật, các rối loạn tự miễn, các bất thường về hormone hay bất thường về
thai nhi; không gây nguy hại cho bà mẹ và em bé nên không việc gì phải
quá lo lắng.
|
Chủ yếu điều trị chứng
Kinh
nghiệm điều trị đối với bệnh loại này cho thấy chủ yếu điều trị triệu
chứng là được. Cụ thể: Dùng thuốc bôi Corticosteroids loại mạnh như
Clobetason, Betametasone... bôi 5 - 6 lần/ngày sẽ làm giảm triệu chứng
trong đa số trường hợp. Trong vòng 2 đến 3 ngày, những thương tổn mới
sẽ ngưng xuất hiện và hầu hết các bệnh nhân có thể giảm liều lượng điều
trị vào lúc này. Trong rất nhiều trường hợp, bệnh nhân có thể ngưng
điều trị trước khi sinh. Các trường hợp nặng có thể dùng
Corticosteroids toàn thân (đường uống). Thuốc kháng Histamine H1
dường như không có tác dụng.
|